Home » Chuyện Cảm Động Về Gia Đình
Chuyện Của Bé Nhỏ
Unknown |
Chuyện kể rằng, ngày xưa, xưa rất là xưa……….có một cô bé nhỏ, rất là nhỏ.
Cô rất là hạnh phúc, hạnh phúc một cách đơn giản như cô nghĩ.
Cô hạnh phúc vì sống trong một ngôi nhà nhỏ, có ba mẹ thương yêu, có chị gái bao bọc, có em gái nũng nịu xinh xinh, có cơm ăn hàng ngày, được đi học, xúng xính áo quần đến trường.
Cô không phải lo lắng gì cả, việc của cô chỉ có ăn học và ngoan ngoãn.
Ngày nào cô cũng cười, cười rất tươi. Chưa bao giờ cô khóc cả, và cô mơ đến một tương lai thật đẹp, như bất kì cô công chúa nhỏ nào. Cô bé nhỏ nhỏ tin rằng mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Cô rất là hạnh phúc, hạnh phúc một cách đơn giản như cô nghĩ.
Cô hạnh phúc vì sống trong một ngôi nhà nhỏ, có ba mẹ thương yêu, có chị gái bao bọc, có em gái nũng nịu xinh xinh, có cơm ăn hàng ngày, được đi học, xúng xính áo quần đến trường.
Cô không phải lo lắng gì cả, việc của cô chỉ có ăn học và ngoan ngoãn.
Ngày nào cô cũng cười, cười rất tươi. Chưa bao giờ cô khóc cả, và cô mơ đến một tương lai thật đẹp, như bất kì cô công chúa nhỏ nào. Cô bé nhỏ nhỏ tin rằng mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới này.
Đừng Làm Việc Quá Sức, Đồng Tiền Chỉ Là Phương Tiện!!
Unknown |
Một người đàn ông đi làm về muộn, mệt mỏi và bực bội, thấy đứa con trai 5 tuổi của ông ta đang đứng đợi ở cửa.
Cậu con trai: “Bố ơi, cho con hỏi bố một câu được không?”
Ông bố: “Được, câu hỏi là gì nào?”
Cậu con trai: “Bố ơi, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền vậy?”
Cậu con trai: “Bố ơi, cho con hỏi bố một câu được không?”
Ông bố: “Được, câu hỏi là gì nào?”
Cậu con trai: “Bố ơi, một giờ làm việc bố kiếm được bao nhiêu tiền vậy?”
Chưa Biết Đặt Tên Gì?
Unknown |
Cuộc sống của tôi bây giờ không vội vã mà ngược lại rất chậm chạp. Từng ngày trôi qua, tôi cảm nhận được kim giây đồng hồ nhích từng nấc một. Tôi cũng chưa phải là một người tự lập, hiện tôi là sinh viên và đang sống xa nhà bằng tiền ba mẹ gửi hay tiền của anh chị ruột tôi cho. Cuộc sống của tôi so với bạn bè (nhìn vào) thuộc loại vô lo, sung sướng và ai cũng gọi tôi là “đại gia”.

Bức Tranh 10$
Unknown |
Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật. Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình. Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông. Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình. Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng.
Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.
Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.
Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.
Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."
Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai: "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."
Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà ông đã sưu tầm được qua thời gian.
Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Tòa nhà bán đấu giá chật ních người. Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..."
Có người la lên: "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"
Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ. Người cha đau khổ đến tột cùng. Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình.
Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa. Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ. Ông gần như chết đi một nửa người. Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố. Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn. Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một. Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh.
Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà. Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh. Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa. Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn.
Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh. Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu. Cháu được anh ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác. Cháu mong bác nhận cho cháu."
Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra. Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con. Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai: "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta có được. Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này."
Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay. Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng. Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất xa. Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà ông đã sưu tầm được qua thời gian.
Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó. Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng. Tòa nhà bán đấu giá chật ních người. Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy. Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này..."
Có người la lên: "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"


